28Jan

Hôm nay lớp mình có một sự kiện nhỏ. Đó là Hùng về nước.

Hùng là một thành viên của lớp. Nhưng từ học kì 2 năm lớp 10, bạn ấy đã quyết định đi du học Úc. Và Hùng kém tất cả mọi người trong lớp 1 tuổi.

Lúc Hùng bước vào lớp cho đến khi chuông reo hết tiết, rất ít người nói chuyện với bạn ấy. Không phải vì mọi người ngại nói chuyện, mà vì không ai biết phải nói gì. Có cô là chăm hỏi thăm bạn ấy, hỏi xem khí hậu nước Úc thế nào, bạn vào đại học chưa, chọn ngành gì, học có vất vả không. Hôm nay cô cười tươi lắm. Cô rất hiền, cô dành cả tiết của cô để cả lớp giao lưu với bạn cũ.

4 học kỳ đã trôi qua và cả lớp đã trải qua nhiều chuyện không có Hùng. Đó là suy nghĩ của mình khi nghe Hùng gọi Bách bằng cái biệt danh hồi lớp 10 cả lớp đóng kịch. Nhiều việc đã diễn ra. Cả lớp cũng khác đi, có người chuyển đi có người thêm vào. Hùng cũng thay đổi. Nhưng bạn về và mang theo tất cả những kí ức kỉ niệm mà bạn còn nhớ được về học kỳ 1 năm ấy…

Cả tiết mình cứ nhìn bạn ấy. Không có ai nói chuyện nhiều với bạn cũng thấy tội tội. Vì bạn về rất vui và hào hứng. Nhưng hồi lớp 10 mình là kẻ ngoài cuộc, ít tiếp xúc và không chơi thân. Giờ mình vẫn chọn làm kẻ ngoài cuộc như thế, đứng từ xa nhìn ngắm mọi người, suy nghĩ vẩn vơ về vài chuyện,… Nhưng lần tới, khi có Hùng, mình nhất định sẽ nói chuyện với bạn ấy một vài câu, vì nhờ bạn ấy mà mình đã giật mình nhớ lại về ngày xưa, về 3 năm cấp 3 tại mái trường này.

Nhất định!

Viết cho một người tôi chưa từng yêu

Nhiều lúc cần lắm một bàn tay
Và một câu nói bên tai vọng lại
Nhiều lúc tha thiết một sự chở che
Và một nơi tâm sự mỗi khi buồn.

Nhiều lúc muốn cất lên tiếng gọi thân thương
Mà cổ họng sao nghẹn đắng cả lại
Sờ tay lên mắt mới thấy
Nước mắt đã rơi từ khi nào?

21/09/14

Bài thơ này tôi viết cho một người đã lâu lắm tôi không gặp, và số lần từng gặp có lẽ đếm trên đầu ngón tay. Viết tặng cho một người tôi không yêu, và có lẽ sẽ không bao giờ yêu. Khổ thơ cuối, hẹn một ngày đẹp trời!

Trung thu

Hôm nay là thứ hai. Đúng rằm tháng tám âm lịch. Trung thu đó!

Năm nào đến hôm nay mẹ cũng dậy sớm hơn một chút, ra chợ mua hoa quả bày biện cho đủ 1 mâm cỗ, thắp hương rồi mới đi làm. Dù hôm nay là thứ hai mẹ cũng chẳng bao giờ cúng sớm. Mẹ bảo như vậy mất hết ý nghĩa của ngày rằm rồi…

Trung thu thì lúc nào cũng được ăn bánh, bưởi và hồng. Mình nhớ mỗi ba thứ ấy. Bánh thì nhà mình hay ăn của hàng X nổi tiếng trên đường Thuỵ Khuê đó, nhưng gần ngày rằm thì mua đủ một hộp bốn chiếc thắp hương thôi, chứ ăn thì phải ăn từ hôm rằm tháng bảy âm :)) vì tuy nhà người ta có tiếng thật đấy, lâu đời thật đấy, thì có năm nhà mình ăn phải cái bánh không chất lượng khi mua sát ngày. Càng gần rằm tháng tám, càng đông người mua,năm kia nhà mình cũng đứng xếp hàng mua bánh. Mà năm kia không đông như hai năm trở lại đây đâu, mình vẫn nhớ đứng xếp hàng mà cái cô đằng sau cứ cố chen chen lên trước mẹ, chắc tại thấy mẹ bé nhỏ nên định bắt nạt. Hừ >.< thế là mình nói to cho cả hàng nghe thấy:" Mẹ đứng lùi lên không cái cô đằng sau chen lên bây giờ" Xếp hàng mua bánh tuy bây giờ chả giống ai nhưng nó cũng, thể hiện cái nét văn minh lịch sự, ai cũng xếp hàng cơ mà! Xong đến đúng lúc mẹ mua xong thì người ta treo biển hết bánh nghĩ lại cũng cứ thấy buồn cười :))

Năm nay được người ta tặng bánh homemade, nhà mình không phải đi chen chúc nữa. Cô bạn của mẹ cũng mở order làm bánh trung thu, mà nhân ấy theo cảm nghĩ của mình còn ngon hơn hàng X kìa. Thế là khỏi nóng bức xếp hàng 😀 Cả nhà mình thích ăn vị bánh cổ truyền, ngày trước mình không thích tí nào nhưng không hiểu từ lúc nào mà nghiện luôn. Cái vị ngọt và hoà quyện của các thành phần cứ vấn vương nơi đầu lưỡi, để rồi lưu lại là hương lá chanh thơm mát. Mẹ bảo phải làm bằng lá quýt mới đúng vị cơ, nhưng giờ người ta hay làm lá chanh cho phổ biến, cũng như bánh khúc bây giờ chẳng còn lá khúc nên “được” thay bằng lá bắp cải ấy.

Thật ra minh không thích trung thu tí tẹo nào. Hồi bé, mẹ toàn đi công tác vào đúng trung thu, rồi nhờ bạn bè đến đưa mình đi chơi, không thì ở nhà với ông bà. Đến khi mẹ không còn bận nữa thì ông bà đã không còn nữa rồi. Trung thu là tiết đoàn viên, Tết của tình thân. Mỗi lần nghe câu này thấy hơi buồn, vì chẳng bao giờ có cả nhà phá cỗ trung thu cả. Năm nay em mình hơi lớn, mẹ cho đi mua đồ chơi, tối về phá cỗ. Chắc sẽ vui hơn mọi năm 😀

Chúc mọi người trung thu vui vẻ!

Ảnh: Internet

Miu

Miu à em quen chị không dài không ngắn nhỉ. Không hiểu sao hồi mới nhìn thầy chị xuống gặp Cường em đã tự thốt lên “Ồ xinh quá” và sau vài lần lấy hết dũng khí em đã xông ra nói chuyện với chị. Và em biết em rất quý chị, dù không có lí do gì cả.

Miu à hôm nay thời khoá biểu của em là Văn Văn đại đại và em thề là em chán lắm luôn, ngồi ngáp lên ngáp xuống. Lúc nghe gọi “Thảo ơi” em đơ ra mất 2s rồi sung sướng lắm luôn. Em thích các bất ngờ ấy :* em nhớ chị lắm lắm. Em luôn cảm thấy mình vô ích vì khi chị buồn và trải qua những việc kia một mình em không giúp gì được. Lời nói thì chỉ là lời nói, hành động mới quan trọng, dù là 1 cái ôm…

Miu à chuyện tình cảm không thể như toán, phân biệt rạch ròi ai đúng ai sai được. Em quý cả hai người và em thương chị lắm. Em thich chị khen em xinh, gọi em là Kẹo, bảo em ngọt ngào. Em không muốn chị buồn. Sau khi chia tay thường người ta sẽ thấy khó xử và không muốn nói chuyện và tránh mặt nhau, rất lâu sau mới có thể nói chuyện lại được. Em nghĩ chị đừng nên thế này, khi người ấy cố tình tránh mặt thì chị đừng tươi cười quan tâm nữa. Em không muốn Miu buồn, nhìn chị cười hôm nay mà em xót xa lắm.

Người có nụ cười rạng rỡ như thế đáng được hạnh phúc.
Người tốt như thế, dễ thương và luôn quan tâm đến người khác như thế nên hạnh phúc.
Người con gái mạnh mẽ luôn cố gắng chống đỡ mọi thứ phải được hạnh phúc.

Hay nghĩ về điều em noi nhé. Hôm nào chị qua với em cũng đc, chiều nào em cũng học ở gần trường. Em yêu Miu.

Be strong!